Luka Modric, Quả bóng vàng 2018, ngôi sao của Real Madrid là một trường hợp rất đặc biệt của bóng đá thế giới. Anh đến từ khói lửa chiến tranh và tỏa sáng rực rỡ không chỉ bằng tài năng mà cả sự chiêm nghiệm của bản thân.

Luca Modric ra đời vào năm 1985 trong một gia đình nông dân sở hữu một đàn dê, cha là Stipe Modric, sống tại vùng núi Velebit cao và hiểm trở bậc nhất Croatia. Vào đầu những năm 90, nhà làm phim Pavle Balenovic đã thực hiện một bộ phim tài liệu cho đài BBC. Trong quá trình làm phim, ông đi qua vùng núi này và gặp Stipe Modric với đàn dê ấy cùng con trai ông, không phải ai khác, chính là Luka Modric. Trong đoạn phim, cậu bé Luka mới 5 tuổi, mặc chiếc áo quá khổ, cầm gậy theo cha chăn đàn dê giữa ánh mắt thèm khát của những con sói. Chiến tranh nổ ra ít lâu sau đó, gia đình Modric phải ly tán. Những năm tháng tuổi thơ vất vả, luôn phải đối mặt với cái chết giúp cho Luka có một tinh thần thép và bản lĩnh.

“Có căn nhà nằm nghe nắng mưa”

“Căn nhà vẫn nằm đó, bên vệ đường”, Luka Modric vừa nói vừa nhìn hình ảnh mái ấm tuổi thơ trên chiếc iPad. Có kỷ niệm ấm êm lẫn ký ức kinh hoàng gắn liền với căn nhà, nơi ngày nay đã trở thành một di tích thăm viếng cho những người hâm mộ bóng đá trên toàn thế giới, dẫu ngôi sao của Real Madrid chưa một lần dẫn bọn trẻ về thăm.

Ivano mười tuổi, Ema bảy còn Sofia sắp bước qua tuổi thứ ba. “Bọn trẻ còn nhỏ quá, tôi chưa muốn nói”, Quả bóng Vàng 2018 trầm ngâm. “Có lẽ trong tương lai”. Một câu chuyện bi thương không dễ nói ra. “Bọn trẻ đã về làng, để thấy nơi bố chúng sinh ra, nhưng tôi chưa từng nói với chúng về những gì đã xảy ra. Trong tương lai, tôi sẽ kể, chỉ là chưa. Rồi sẽ một ngày tôi sẽ đưa chúng đến”.

Nơi chôn nhau cắt rốn khi ra đời của tiền vệ tài hoa người Croatia là ngôi nhà nhỏ bằng đá nằm cuối thôn Modrici, nơi quần tụ của những người mang họ Modric, ở ngôi làng sơn khê có tên Obravacki. 30 năm qua, ngôi nhà ấy bỏ hoang, trơ trọi nằm nghe nắng mưa bên khúc cua trên sườn núi dãy Velebit hùng vĩ. Mái đã mất, cửa đã bay biến, cỏ cây mọc um tùm, phía trước treo một tấm biểu in hình đầu lâu xương chéo kèm cảnh bảo “ne prilazite”: cấm đến gần. Ngôi nhà nằm trên một bãi mìn.

Ngôi nhà ấy được xây cất bởi ông bà nội của Modric, bà Jela và ông Luka, Modric được đặt tên theo ông. Ông Luka là người chăn nuôi cừu, dê và gà. Một lão nông hiền hậu, chất phác và rất yêu nhóc Lukita, cách ông và người trong gia đình gọi Modric. “Tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp với ông. Hồi bé, tôi thường ở bên ông, vì bố mẹ đi làm cả ngày”, Modric chia sẻ.

Tuổi thơ khóc của chú bé mục đồng

Ông nội của Modric là một trong khoảng hơn 50.000 người Croatia bị sát hạt bởi Chetniks, nhóm phiến quân nổi dậy người Serbia. Đó là một ngày giá rét cuối năm 1991, 6 tháng sau khi cuộc chiến giành độc lập của Croatia nổ ra với quân đội Nam Tư do người Serbia lãnh đạo. Các sườn núi quanh thôn Modrici đều bị quân Serbia chiếm đóng và cô lập.

Nếu ông nội Modric nhận ra mức độ nghiêm trọng và hiểm nguy, có lẽ gia đình ngôi sao của Real Madrid đã rời đi sớm hơn. Sau cái chết của ông Luka, gia đình Modric bỏ trốn đến trại tị nạn ở Makarska, sau đó đến tháng 4/1992 di chuyển đến Zadar, bên bờ biển Dalmatian. Tại đây, họ được đưa vào khách sạn Kolovare sinh sống.

Bố của Modric ra trận. Như Modric nhớ lại, không có chuyện trả thù hay oán hận trong ông, và anh cũng nói về những trải nghiệm bản thân về cách duy nhất để quên đi khói lửa chiến tranh: bóng đá. Hàng ngày, cậu bé Modric cùng những người bạn cùng cảnh tị nạn là Marko Ostric và Ante Crnjak chơi bóng từ sáng đến đêm trong bãi đỗ xe của khách sạn. Bóng đá giúp những đứa trẻ thoát khỏi chiến tranh, dù thực tế chiến tranh không bao giờ có lối thoát.

Đại bác vẫn đêm đêm dội về khu gia đình Modric tị nạn. Anh vẫn nhớ như in thứ thanh âm chết chóc ấy: “tiếng rít của đào pháo và sau đó là tiếng nổ inh tai nhức óc, thật khủng khiếp”. Và nhiều lần phải chạy thật nhanh đến hầm trú ẩn, Modric vẫn không quên ôm theo trái bóng.

Chiến tranh, đạn pháo và cái chết của ông nội, tất cả tạo thành vệt ký ức kinh hoàng và loang lổ trong trí óc tiền vệ người Croatia. Năm 10 tuổi, khi giáo viên ra đề yêu cầu bọn trẻ viết về kỷ niệm đáng nhớ nhất, Modric đã viết về tiếng đại bác và cái chết của ông nội. Trong cuốn tự truyện vừa xuất bản cách đây không lâu, Modric cũng thừa nhận: “Trái tim tôi tan nát mỗi khi nghĩ đến cái chết của ông nội”. Chú bé mục đồng đã khóc tuổi thơ đi như thế.

Modric, chú mục đồng tài hoa và chiêm nghiệm

Sau thất bại cay đắng trước Barcelona năm 2015, Andrea Pirlo tuyên bố dừng thi đấu đỉnh cao, sang Mỹ “dưỡng già”. Người hâm mô bóng đá thế giới tiếc nuối khi không còn được nhìn thấy một nhạc trưởng thực thụ, một nghệ sĩ tài hoa nơi tuyến giữa. Ai cũng nghĩ là sẽ không còn thấy một cầu thủ nào nữa chơi bóng với phong cách nghệ sĩ cùng phong thái điềm đạm, ung dung như Pirlo. Nhưng ngay lúc đó, làng túc cầu thế giới lại dần nổi lên một “nghệ sĩ mới” mà thế giới gọi anh với cái tên thân mật “Pirlo đệ nhị”. Cầu thủ đó không ai khác ngoài Luca Modric.

Boban chính là thần tượng của Modric, một trong những ngôi sao đáng chú ý nhất của thế hệ vàng đã đưa ĐT Croatia lên bản đồ bóng đá thế giới, với thành tích lọt vào bán kết World Cup 1998. Thực tế, trong cách chơi bóng của Modric cũng phảng phất nét Boban, với sự tinh tế hết mực của một nhạc trưởng. Đáng nói 20 năm sau, Modric còn đi xa hơn tiền bối. Anh cũng khoác áo Dinamo Zagreb, sang Tottenham rồi đầu quân cho Real Madrid, đội bóng vĩ đại nhất hành tinh.

Quan trọng hơn nữa, Modric dẫn dắt đội bóng áo ca-rô đỏ trắng tới tận trận chung kết World Cup 2018, sau đó đoạt Quả bóng Vàng, danh hiệu bị thống trị 10 năm liền bởi Cristiano Ronaldo và Lionel Messi.

Trên sân cỏ, Modric thật nhỏ bé (chỉ cao 1m72) nhưng vô cùng khéo léo, uyển chuyển và đầy khí chất thủ lĩnh. Kỹ thuật thượng thừa và tư duy vượt trội giúp Modric luôn có những pha xử lý chẳng khác nào khiêu vũ giữa bầy sói.

Mặc dù bị đánh giá là “tân binh tệ nhì” mùa giả 2012-2013, nhận muôn vàn chỉ trích từ báo chí và sự la ó của cổ động viên Hoàng gia. Nhưng Modric vẫn im lặng, không vội vã, không nao núng. Anh luôn điềm đạm đén khó hiểu trước mọi tình huống như cái cách anh làm xiếc với trái bóng trên sân cỏ. Carlo Ancelotti đến và một lần nữa biến anh thành hạt nhân trong lối chơi của toàn đội bóng.Modric kết thúc mùa bóng đầu tiên của Ancelotti với pha kiến tạo ở phút thứ 93 của trận chung kết Champions League, giúp Sergio Ramos gỡ hòa 1-1 vào lưới Atletico Madrid, kéo trận đấu vào hiệp phụ. Và lịch sử sang trang khi Real giành chức vô địch thứ 10 ở đấu trường châu Âu.

Sau Decima, tầm quan trọng của Modric càng lúc càng tăng. Ancelotti bị sa thải, rồi đến lượt người được chọn thế Ancelotti là Rafa Benitez cũng mất việc, Modric vẫn trụ vững ở tuyến giữa Real, được thừa nhận như một trong những tiền vệ hay nhất thế giới. Và Modric đã cùng với Zinedine Zidane làm nên lịch sử: giúp Real trở thành CLB đầu tiên bảo vệ thành công chức vô địch Champions League.

Ở Real, Luca không nổi bật, ồn ào như C. Ronaldo, không uy phong như Ramos, anh vẫn luôn điềm đạm, yên lặng như lúc vừa đặt chân tới đây. Nhưng nói về Modric, thêu dệt bằng những mỹ từ thôi là chưa đủ. Trong cách chơi bóng của tiền vệ người Croatia, dễ dàng nhận thấy tính bất khuất và sự chiêm nghiệm. Modric tuy đầy tài hoa nhưng không bao giờ mạo hiểm. Bằng chiêm nghiệm chiến tranh, đối với Modric, mất bóng cũng như mất mạng sống, thế nên tiền vệ này luôn chọn phương án xử lý an toàn nhất có thể. Đừng mong lấy bóng trong chân Modric cho dù đằng sau anh chỉ còn hàng thủ mỏng manh.

Modric càng không có khái niệm đầu hàng, anh luôn là một trong những cầu thủ thi đấu nhiệt nhất trên sân và di chuyển nhiều nhất trong đội. Quây, be, tì, đè, thậm chí tắc bóng, Modric sẵn sàng thực hiện mọi động tác truy cản nếu cảm thấy khung thành đội nhà bị đe dọa. Điều này càng được minh chứng rõ hơn khi nhạc trưởng tài hoa này đưa đội tuyển “sọc caro” đi tới chung kết World Cup 2018 theo cái cách không ai dám tin. Và chỉ chịu khuất phục trước một đội tuyển Pháp với giàn “sao” trẻ quá hùng mạnh và đang vào độ chín tời điểm đó. Danh hiệu “cầu thủ xuất sắc nhất World cup 2018” như phần nào an ủi cho cá nhân anh trong kỳ World cup đáng nhớ đó. ĐỒng thời cũng là một bước đệm để Luca tiến tới đỉnh cao vinh quang về danh hiệu cá nhân trong năm đó. “Quả bóng vàng 2018” là danh hiệu hoàn toàn xứng đáng cho chàng tiền vệ nhỏ con này sau một kỳ World cup đáng nhớ cùng tuyển Croatia và lập nê kỉ lục 3 mùa liên tiếp vô địch Champion Leage cùng Real Madrid. Có người nói đó cũng là một năm mà C. Ronaldo xứng đáng dành Quả bóng vàng, có người nói Modric được thiên vị. Nhưng nhìn những gì mà Modric đã làm được khi đưa tuyển Croatia đến chung kết World cup 2018 thì những hoài nghi đó hoàn toàn tan biến.

Nếu không có đẳng cấp hàng đầu và bản lĩnh của một người người lớn và chịu mất mát trong lửa đạn chiến tranh, Modric chẳng thể nào đứng vững trước áp lực khủng khiếp tại Real Madrid. Hành trình từ dãy Velebit hoang vu và chết chóc đến thánh đường bóng đá Santiago Bernabeu tráng lệ là một hành trình rất dài và gian nan.

Nguồn: Đặng xá, sưu tầm.

LEAVE A REPLY